THU CẠN
Dấu yêu hỡi thu dường như đã cạn
Nắng gom về rao bán chẳng người mua
Chiếc lá khô cơn gió cuốn giỡn đùa
Sóng đẩy xô hơn thua chèn ghềnh đá.
Có phải chăng mình còn xa nhau quá
Nên thu vàng nghiêng ngả hững hờ trôi
Nắng mỏng manh nay cũng đã nhạt rồi
Còn đâu nữa bờ môi hồng bữa ấy.
Cánh Hải Âu gió lay vờn run rẩy
Sóng bạc đầu hờn lẫy bến bờ xa
Lão thời gian đem ngày tháng nhạt nhoà
Cơn Ngâu muộn vỡ oà vào nỗi nhớ.
Dấu yêu hỡi thu dường như trăn trở
Câu thơ tình dang dở cũng chênh chao
Hay là vì ai đó hết khát khao
Nên thu cạn ngọt ngào xa xa mãi.
Anh với em nửa cuộc đời khờ dại
Gom vần thơ…..
Khắc khoải…..
Gửi cho đời !